Ôn Noãn khế cắn môi.
Anh thật không biết xấu hổi
Đồng thời cô cảm thấy xót xa, dù là cô hay Kiều An thì Hoắc Minh đều không xem ra gì.
Hoắc Minh thích cơ thể của cô.
Anh còn chưa chơi chán nên vẫn sẵn lòng dỗ dành cô.
Còn về Kiều An, trong lòng anh xem thường thậm chí là hận cô ta. Thế nhưng anh vẫn như gần như xa cho cô ta một chút hi vọng, giống như mèo vờn chuột!
Vừa nghĩ đến đây, lòng cô lặng như nước.
Cô hờ hững nói: “Trở về rồi nói!”
Hoắc Minh nhìn chăm chú bóng lưng của cô, một lát sau anh đi ra ngoài...