Làn da mềm mại kia lập tức đỏ một mảng.
Kiều An đau đớn vừa khóc vừa kêu...
Hoắc Minh đứng ngoài cửa, ánh mắt lạnh như băng nhìn Ôn Noãn.
Ôn Noãn hơi nhướng mày, bốn mắt nhìn nhau.
Khóe miệng cô thậm chí còn vươn nụ cười nhẹ: "Hoắc Minh, tôi nhận tội!"
Hoắc Minh bước đến sát bên người cô.
Giọng của anh rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình Ôn Noãn có thể nghe thấy: "Cô giáo Ôn, em muốn rời xa tôi đến vậy à? Em nghĩ khiến Kiều An bị phỏng có thể chọc giận tôi sao?"
Chẳng lẽ cô vẫn còn muốn rời xa anh để ở bên Khương Duệ?
Ôn Noãn không trả lời anh.
Cô chỉ tiếc vừa rồi anh đã thấy hết.
Kiều An không biết vừa rồi đã có một hồi gió bão nổi lên giữa hai người bọn họ, cô ta giống như một chú chim nhỏ bị gấy cánh mà bổ nhào vào lòng Hoắc Minh, giọng nói nũng nịu.