Giữa anh và cô thật sự có sự ăn ý.
Nhưng lâu như vậy, người trong lòng anh cũng đã quay lại, dường như anh rất thích mập mờ với Kiều An. Cô cảm thấy anh nên để cô đi, tốt cho anh cũng tốt cho cô, tốt cho. tất cả mọi người!
Hoắc Minh không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào cô.
Anh chưa chơi đủ!
Làm sao đủ được! Chỉ mới nấy thôi anh còn muốn ngủ cùng cô.
Không khí im lặng, tràn ngập sự khó chịu.
Ôn Noãn không muốn cầu xin anh, cô nghẹn ngào nói: “Sau này tôi sẽ không đến khách sạn với anh.”
Yết hầu Hoắc Minh trượt lên trượt xuống.
Anh lại nghĩ đến sự điên cuồng đêm qua...
Ngay khi bầu không khí ngưng tụ lại, điện thoại của anh vang lên, có người gọi đến.
Hoắc Minh mở loa người: “Cảnh Sâm, có chuyện gì vậy?”
Bên kia, người đàn ông tên là Cảnh Sâm miễn cưỡng nở nụ cười.
“Hoắc Minh, buổi tối đi chơi không?”
“Tối qua rất thất vọng, đêm nay Kiều An sẽ tổ chức lại, để nhóc con Khương Duệ kia xin lỗi cậu! Đúng rồi, cậu không làm gì Ôn Noãn đúng không? Người phụ nữ nào cũng có chút nóng nảy, cô ấy ghen với Kiều An là chuyện bình