Ôn Noãn năm trên chiếc gối trắng.
Có lẽ bởi vì bị bệnh nên người cô mềm mại hơn rất nhiều, giọng điệu cũng mềm hơn một chút: “Tôi không muốn đến bệnh viện.”
Bởi đến bệnh viện vì chuyện như vậy, cô cảm thấy rất xấu hổ.
Hoäc Minh khẽ chạm vào mặt cô, cầm điện thoại trên tủ đầu giường rồi đi ra ngoài.
“Thư ký Trương, gọi bác sĩ đến đây”
“Ừ... Phòng 3601 khách sạn XX.”
“Không phải tôi, là Ôn Noãn bị bệnh.”
Thư ký Trương ở đầu dây bên kia há hốc mồm, một lúc lâu sau vẫn chưa tỉnh táo lại!
Sao không ở nhà cho tốt, đến khách sạn làm gì?
Luật sư Hoäc chơi thật sự vui!
Thư ký Trương là một người có năng lực làm việc rất tốt, lập tức liên hệ với bác sĩ gia đình đáng tin cậy, cô ấy đích thân dẫn ông ta qua.