Nhưng cô mở mắt một hồi lâu, vân là ngồi dậy...
"Hoắc Minh, anh không dùng bao cao sul”
Hoắc Minh đưa tay che mắt, một tay kéo cô vào lòng: "Thỉnh thoảng một lần! Hơn nữa, em đang trong thời kỳ an toàn."
Ôn Noãn rất kiên quyết.
Trong bóng đêm, cô nhẹ nhàng hỏi anh: “Nếu lỡ như tôi có thai, anh có cho phép tôi sinh con không?”
Trong giọng nói của cô vang lên tiếng khóc: "Hoắc Minh, tôi sẽ không phá bỏ đứa bé."
Có thai sẽ sinh con, dù anh có muốn hay không!
Đêm dày đặc...
Thật ra Hoắc Minh rất muốn đi ngủ, anh đã lâu không làm tình với cô nên đêm nay đặc biệt phóng túng, nhưng bây giờ Ôn Noãn vẫn kiên trì không chịu ngủ, anh không thể tiếp tục nằm im được.