Thân thể Hoắc Minh hơi cứng đờ.
Ôn Noãn buông anh ra, cô dựa vào vách thang máy, hơi thở như lan nói: “Không gọi cậu ta, chẳng lẽ gọi anh sao?”
Rõ ràng là đang khiêu khích.
Nhưng Hoắc Minh lại bị cô đốt cháy...
Có rất nhiều phụ nữ muốn ngủ với anh, nhưng Hoắc Minh rất dễ mất hứng thú, còn Ôn Noãn thì khác... Họ rõ ràng đã trải qua chuyện ấy rất nhiều lần, nhưng mỗi lần cô nhìn anh với đôi mắt ươn ướt.
Thì anh sẽ không nhịn được!
Kiều An không thể cho anh loại cảm giác này!
Kiều An cũng rất xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp đó lại mang tính công kích, cộng thêm chuyện không mấy vui vẻ trong quá khứ, Hoắc Minh chưa bao giờ có ảo tưởng về thân thể của cô ta, càng không có kích động.