“Tránh ra! Tránh ra! Đừng có đứng giữa đường làm mất mặt nữa! Ngươi cũng đi đổ nước đi! Mau giải quyết chỗ này cho ta, đừng làm chậm trễ chuyện làm ăn của ta!”
“Ngươi hạ thuốc tiêu chảy cho khách à? Ai nếu đều kéo hăng như thết”
Chưởng quầy hậm hực buông chân Phương Thượng ra, xách thùng lên chạy.
Lúc này Cảnh đế và hai người kai đã xuống dưới lầu, Phương Thượng liếc mắt là nhìn thấy ông.
Hắn cười chào đón: “Lão Lý tới rồi! Xem ra việc bán trà ở kinh thành rất tốt đúng không?”
Quách Thiên Dưỡng bĩu môi xem thường.
Kiếm tiền thì tới làm quen, trước kia còn gọi là Lý tiên sinh, giờ kiếm tiền xong thì gọi là lão Lý!
Lý Nguyên Chiếu nghe mà vui vẻ, lần đầu tiên có người †o gan dám gọi phụ hoàng hắn là lão Lý đó.