Khương Duệ ngước mắt lên nhìn Hoắc Minh, như cười như không: “Anh Hoắc Minh dám chơi!”
Hoắc Minh không nói gì.
Anh cúi đầu châm điếu thuốc, từ từ thổi ra làn khói...
Kiều An mỉm cười.
Ha! Có lẽ Ôn Noãn muốn Hoắc Minh chú ý, cô ta thật sự nghĩ nhiều rồi! Mấy trò chơi nhỏ trong giới nhà giàu đó chẳng là gì cả, gặp dịp thì chơi, gọi một tiếng “ông xã” đã là nhẹ nhất rồi...
Hoắc Minh, anh căn bản không quan tâm chút nào!
Cuối cùng chỉ có Ôn Noãn là người xấu hổ nhất!
Lúc này Khương Duệ lại cúi đầu, cơ thể cậu ta gần như đè lên người Ôn Noãn, chỉ là không chạm vào mà thôi.
Ánh mắt và giọng của cậu ta đều rất dịu dàng: “Ôn Noãn, gọi tôi tiếng ông xã.”
Ôn Noãn đã uống rượu, cô dám chơi!