Sau khi cúp điện thoại, Ôn Noãn ngồi thẫn thờ một hồi lâu.
Làm sao có thể thật sự không quan tâm được? Sao có thể đây!
Rốt cuộc cô và anh đã trải qua một khoảng thời gian nồng nhiệt với nhau, hơn nữa cô cũng được anh cưng chiều!
Dù thế nào đi nữa... Cô thích anh!
Ôn Noãn bình tĩnh lại, đang định khởi động xe thì Hoắc Minh gọi điện tới.
Ôn Noãn bắt máy, giọng điệu vẫn dịu dàng. "Hoắc Minh..."
Ở đầu dây bên kia, Hoắc Minh nghe thấy giọng nói mềm mại của cô vẫn có phần ngơ ngác.
Giờ anh chợt nhớ ra, hình như đã gần một tuần anh không gặp cô, buổi tối khi anh về thì cô đã ngủ, đến lúc anh rời đi thì cô chưa thức dậy...