Hoắc Minh nheo mắt lại. Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô...
Anh không thể giải thích được cảm giác của mình lúc này.
Anh hy vọng cô sẽ hiểu chuyện, tuân thủ thỏa thuận của họ, nhưng khi cô nghe lời như vậy, anh không khỏi nghĩ đến ánh mắt giữa cô và Cố Trường Khanh lúc ban ngày.
Triền miên khắc cốt!
Cho nên... Cô dành tất cả tình cảm của mình cho Cố Trường Khanh, đến lượt anh thì chỉ còn lại một chút? Còn làm anh nghĩ cô đã thích anh nên có chút tự hào, còn nghĩ cô sẽ đau khổi