Giọng điệu của Ôn Noãn rất bình tĩnh: “Anh chơi có vui không?”
Hoắc Minh cởi áo khoác ra, tiện tay ném lên ghế sô pha rồi đi đến bên cạnh cô.
Anh thưởng thức ly rượu đỏ trên quầy kia, ánh mắt thâm thúy.
Bình thường Ôn Noãn không uống rượu, cô sống rất có kỷ luật... Khi uống rượu đồng nghĩa với tâm trạng cô đang không tốt, về phần nguyên nhân khiến tâm trạng cô không tốt, Hoắc Minh đoán là chính mình.
Giọng anh khàn khàn hỏi: “Giận sao?”
Ôn Noãn không trả lời, cô không muốn nói dối nhưng cũng không muốn nói ra sự thật.
Im lặng một lúc lâu... Hoắc Minh khẽ cười một tiếng: “Ôn Noãn, khi chúng ta bắt đầu ở bên nhau đã nói rõ ràng, nếu ở chung mà cảm thấy chán thì có thể chia tay, bây giờ em đang làm gì?”