“Em suy nghĩ nhiều rồi!” Giọng nói của Hoắc Minh lạnh lùng.
Anh ôm lấy eo của Kiều An.
Kỹ thuật nhảy của Kiều An rất uyển chuyển, ánh mắt khi cô ta nhìn Hoắc Minh đều là tham vọng và chiếm hữu, thật ra cô ta rất quyến rũ, có kích thích rất lớn đối với đàn ông.
Nhưng trong đầu Hoắc Minh đang suy nghĩ...
Vòng eo của Ôn Noãn càng thon gọn hơn, đặc biệt là khi ôm từ phía sau, mỗi lần đều khơi gợi ham muốn của anh.
Nghĩ đến những chuyện đó, Hoắc Minh không còn hứng thú với việc khiêu vũ nữa, khi bài hát vừa kết thúc, anh muốn đưa Ôn Noãn về nhà, thỏa thích làm với cô...
Nhưng Ôn Noãn đã ra ngoài từ lâu!
Gô lịch sự chào tạm biệt bà Hoắc, nói mình có chút khó chịu, nhờ bà chuẩn bị xe đưa mình về.
Bà Hoắc thật rất muốn khóc!
Bà cũng là phụ nữ, cũng biết hành động kia của con trai mình quá tồi, đã chia tay nhiều năm như vậy còn khiêu vũ cái gì! Mặc kệ bạn gái chính thức đứng đó rồi đi trò chuyện với vợ người ta.
Bà Hoắc không thể rời đi, càng không thể để người ngoài cười nhạo.
Bà cố ý để cho Hoắc Minh Châu đưa Ôn Noãn về. Hoắc Minh Châu đồng ý.