Khóe mắt Ôn Noãn hơi đỏ lên, giống như sắp khóc, mà trong mắt Cố Trường Khanh lại có dáng vẻ khắc cốt ghi tâm chưa kịp thu hồi.
Đôi mắt hẹp của Hoắc Minh hơi nheo lại. Trong lòng anh dâng lên cảm giác khó chịu!
Kiều An nhẹ nhàng vén mái tóc đen như mun, dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: “Bạn gái?”
Hoắc Minh cũng không phủ nhận.
Kiều An tiến lên, ghé sát vào tai Hoắc Minh cười nhẹ: “Đã lâu không gặp, Hoắc Minh! Nhiều năm qua em vẫn lo lắng không biết liệu anh có vì lỗi lầm em gây ra mà tránh xa phụ nữ hay không, hiện giờ nhìn thấy anh như vậy, em thực sự rất vui."