Hoắc Minh giương chiếc cằm sắc sảo như dao, cắn răng: "Chú Kiều... cháu ở đây."
Anh nhìn xuống Ôn Noãn. Dáng vẻ trầm luân lấy lòng anh khiến anh càng thêm động tình đến mức không thể kiềm chế, trong điện thoại mơ hồ truyền đến tiếng động, rất mập mờ.
Kiều Cảnh Niên là người từng trải, chỉ cần suy đoán một chút là biết.
Ông ho nhẹ một tiếng: "Hoắc Minh, đã muộn rồi chú không làm phiền cháu nữa."
Cúp điện thoại.
Ông thực sự nhớ tới cô con gái chưa gặp mặt đó, trong lòng thầm nghĩ, nếu đó thực sự là con gái thì tuyệt đối đừng bao giờ tìm một người như Hoắc Minh, người như anh tài giỏi thì không thể chối cãi, nhưng cũng quá coi trọng nhu cầu thể xác.