Hoắc Minh về căn hộ.
Sắc mặt anh không được tốt, Ôn Noãn nhìn thấy thì nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì vậy?”
Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào cô.
Ôn Noãn đã thay quần áo, mặc một chiếc váy hoa sãm màu, khoác vest dài màu sâm panh, mái tóc nâu dài xõa ngang eo, trông dịu dàng xinh đẹp.
Hoắc Minh vẫy tay, Ôn Noãn đi qua.
Anh chống cằm lên vai cô, khàn giọng nói: “Tôi nghe dì Nguyễn nói mấy ngày trước là sinh nhật em, thứ bảy này tôi tổ chức bù cho em nhé?”
Ôn Noãn được yêu thương mà lo sợ.
Hoắc Minh ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn cô một lúc rồi nói: "Đưa tôi đến văn phòng."
Ôn Noãn cảm thấy trong lòng anh có chuyện gì đó.
Cô không ngốc, cô đoán chắc có liên quan đến người trong lòng anh. Ôn Noãn cũng tinh tế không hỏi, mà ngược lại ôm cổ anh, nũng nịu: "Miễn là anh muốn, hằng ngày tôi có thể đưa “sugar daddy' đi làm."