Động tác anh nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại làm càn.
Ôn Noãn đã làm với anh nhiều lần, cô nhận ra điều gì đó nên không khỏi đỏ mặt. Nhưng trên mặt giả vờ không biết gì rồi trả lời bà Hoắc: “Cháu rất thích ạ! Cháu dự định sẽ sinh hai đứa."
Nói đến điều này, ánh mắt cô tràn đầy dịu dàng.
Ôn Noãn không nói dối, đó thực sự là một phần kế hoạch trong cuộc sống của cô, cô muốn có một đứa con ruột, một đứa trẻ thuộc về riêng mình...
Bà Hoắc vừa nghe xong.
Bà vui mừng khôn xiết, ngay lập tức đưa cho Ôn Noãn một quả trứng nướng nóng hổi, nói: "Ngày nay ít người trẻ muốn sinh hai con lắm, Noãn Noãn, cháu sẽ là một người mẹ tốt."
Ôn Noãn lấy lại tinh thần.
Cô nhìn về phía "bổ' của đứa trẻ, người đang nghiêm túc ngồi uống cà phê và đọc báo buổi sáng.
Nhưng dưới gầm bàn, chân anh nhẹ nhàng chạm vào chân của Ôn Noãn.
Ôn Noãn đá anh một cái!
Hoắc Minh nhìn cô, sau đó đặt ly cà phê xuống, nói với mẹ mình: "Ôn Noãn sẵn lòng sinh, nhưng cũng cần phụ thuộc vào sự hợp tác của nhà trai nữa mẹ ạ."