Sáng sớm, Hoắc Minh đã phá vỡ cách nghĩ của cô.
Vừa mới khỏi bệnh, anh đã chạy bộ buổi sáng, Ôn Noấn chẳng thể nằm lì trên giường nữa nên dậy làm bữa sáng.
Chuông cửa vang lên.
Ôn Noãn tưởng là Hoắc Minh không mang chìa khóa nên không nghĩ nhiều bèn ra mở cửa.
Ngoài cửa là là một quý phu nhân, trên người mặc quần áo hàng hiệu, bên cạnh còn có tài xế xách đầy thuốc bổ trên tay.
Người đến chính là bà Hoắc, mẹ của Hoắc Minh
Bà Hoắc rất vui mừng khi nhìn thấy Ôn Noãn.
Bà đã nghe Minh Châu nói Hoắc Minh đang chung sống với một người, bà vẫn không tin lắm, nhưng bây giờ bà vừa nhìn đã biết là thật, vả lại còn là người mà bà quen biết.
So với sự vui mừng của bà Hoắc, Ôn Noãn căng thẳng hơn rất nhiều.
Cô gọi một tiếng “cô' rồi mời bà vào trong.
Bà Hoắc bảo tài xế mang thuốc bổ vào rồi cho anh ta đi, vì sợ sẽ khiến Ôn Noãn hoảng sợ.
Bà Hoắc ngồi trên ghế sô pha, uống trà do Ôn Noấn rót, ánh mắt dán chặt lên người cô.
Ừm... không tệ!
Nơi này đã thay đổi rất nhiều, có vẻ như đã chung sống với nhau rất lâu rồi.
Bà Hoắc bảo Ôn Noãn ngồi xuống, khá hiền hòa hỏi han vài câu, rồi hỏi tới tuổi của Ôn Noãn.