Hoắc Minh nhìn cô: “Có một cuộc họp cần chủ trì.” Ôn Noãn không khuyên can nữa, khuyên nữa sẽ vượt quá giới hạn, khiến người ta khó chịu và bản thân cũng khó Xử.
Đến bãi đậu xe tầng trệt, Ôn Noấn mở chiếc xe BMW' màu trắng.
Hoắc Minh nheo mắt lại.
Chiếc xe mới toanh này rõ ràng là do Ôn Noãn mới mua, nhưng tấm thẻ anh đưa cho cô không hề thông báo đã chỉ khoản tiền lớn, điều đó có nghĩa Ôn Noãn đã mua chiếc xe này bằng tiền của chính cô.
Hoắc Minh ngồi vào ghế phụ.
Anh nới lỏng cà vạt, thản nhiên hỏi: “Sao không dùng thẻ của tôi để mua?”
Ôn Noãn không muốn tranh cãi với anh, nên qua loa nói: “Bố đã không sao rồi, hoàn cảnh gia đình cũng không tệ, dì Nguyễn cho tôi một ít tiền nên tôi đã mua chiếc xe...”
Hoắc Minh đưa tay giữ lấy tay lái, ngăn cản cô lái xe.
"Còn gì nữa không?”
Ôn Noãn không hề có ý giấu diếm anh, nên cô thẳng thắn kể cho anh nghe: “Tôi dự định mở phòng tập nhạc với đồng nghiệp cũ, mọi thứ gần như đã chuẩn bị xong rồi.”
Dứt lời cô im lặng nhìn anh.
Tuy cô là người độc lập, mọi việc cô làm đều không cần có sự đồng ý của anh, nhưng khi hai người ở bên nhau nên giảm bớt sự bất đồng về quan điểm thì tốt hơn.