Ôn Noãn đã không gặp anh trong nhiều ngày.
Bây giờ được anh ôm vào lòng, lòng cô mềm mại hẳn đi.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào trán anh, nơi ngón tay chạm vào đều thấy hơi nóng.
Ôn Noãn khẽ cắn môi. Mấy ngày gần đây anh chăm sóc bản thân thế nào vậy?
Ôn Noãn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, dùng môi ra hiệu nói: “Tôi đi lấy nhiệt kế.”
Nhưng Hoắc Minh giữ tay cô lại, không cho cô đi, anh vội cúp máy, sau đó đè Ôn Noãn xuống ghế sô pha hôn cô...
Ôn Noãn nghiêng mặt tránh đi.
Giọng cô khế run: “Đừng... anh vẫn còn đang sốt.”
Hoắc Minh dựa đầu vào cổ cô, cách cô rất gần, gần đến mức anh có thể nhìn thấy lớp lông tơ mỏng trên cổ cô, rất đáng yêu.
Anh khàn giọng nói: "Có sao đâu! Có lẽ sẽ khỏi nhanh hơn nữa."
Ôn Noãn từ chối.
Cô quay đầu lại, ngón tay thon dài lướt qua khuôn mặt đẹp trai của anh, dịu dàng nói: "Anh vẫn đang bệnh, ngoan ngoãn nghe lời, có được không?"