Ôn Noãn đồng ý.
Cúp điện thoại, cô đi tới trước “Louis II” bên cửa sổ sát đất, ngồi xuống, nhẹ nhàng đàn một bản nhạc.
Cô thích Hoắc Minh, sự yêu thích này sẽ không biến mất chỉ vì một cuộc chiến tranh lạnh.
Thế nhưng đã khiến cô học được cách kiêm chế.
Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Noãn muốn gọi một cuộc điện thoại cho Hoắc Minh, nhưng lại sợ sẽ quấy rầy anh.
Cuối cùng vẫn không gọi.
Hoắc Minh không ở nhà, cô được dịp bắt tay vào chuyện mở phòng nhạc.
Cô gọi điện cho đàn chị của mình là Giám đốc Lê để xin ý kiến của cô ấy. Giám đốc Lê nhẹ nhàng nói: “Ôn Noãn, chúng ta đi ăn một bữa cùng nhau đi!”
Tới nhà hàng rồi, Ôn Noãn mới biết Giám đốc Lê cũng muốn tách ra làm một mình.
“Tất cả những chuyện khác đều đã được chuẩn bị tốt, bao gồm cả việc khảo sát nguồn học viên, chỉ cần tìm một tòa nhà văn phòng phù hợp nữa là xong. Ôn Noãn, em không biết thôi, hiện tại ở thành phố B tấc đất tấc vàng, nơi có giá rẻ thì những bậc phụ huynh kia sẽ không muốn dính dáng tới, những nơi có vị trí tốt hơn thì giá cả lên tới hàng triệu.”
Giám đốc Lê lắc đầu.
Ôn Noãn an ủi cô ấy: “Rồi sẽ tìm được nơi hợp ý thôi.” Giám đốc Lê đưa cho Ôn Noãn một “miếng bánh” lớn. “Thế nào, có muốn cùng làm với chị một lần không? Em hãy nhìn vào số vốn hiện có, sau này, sau khi trả lương và chia lợi nhuận, doanh thu một năm cũng không phải là ít.”