Lúc này, nếu Ôn Noãn thực sự đi cùng anh, ngay cả cô cũng tự cảm thấy mình ngốc.
Cô không trả lời thẳng câu hỏi, chỉ đi tới trước cửa thay giày: “Tôi tiễn anh ra sân bay.”
Hoắc Minh chăm chú nhìn cô mấy giây, không nói gì.
Dưới tầng hầm để xe.
Ba chiếc xe của Hoắc Minh đều đang đỗ ở đây.
Một chiếc là chiếc xe Bentley Continental anh vẫn thường hay lái, hai chiếc còn lại đều là xe thể thao, rất hiếm
khi thấy anh dùng hai chiếc xe này.
Hoắc Minh mở cửa chiếc Ferrari màu đỏ, ngồi vào ghế phụ lái.
Ôn Noãn vừa lên xe, anh liền đưa chìa khóa xe cho cô: “Sau này dùng nó thay đi bộ đi! Mỗi lần dạy Khương Sinh xong đều rất muộn, không an toàn.”
Xe thay đi bộ?
Ôn Noãn khẽ cắn môi: “Tôi muốn tự mình mua một chiếc, chiếc xe này khoa trương quá, không phù hợp.”
Hoắc Minh không phản đối.
Tấm thẻ anh đưa cho Ôn Noãn kia có hạn mức cao nhất là 50 triệu mỗi tháng, mua một chiếc xe không thành vấn đề.