Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc điện thoại nóng ran, thầm nghĩ, chẳng lẽ duyên phận của cô và bố mẹ mỏng đến vậy sao?
Chỉ cần nhanh hơn mấy ngày thì cô đã có thể chuộc lại di vật của mẹ mình...
Sau chuyện tối hôm qua, Ôn Noãn muốn tìm một công việc cho mình.
Hoắc Minh có thể là một phần trong cuộc sống của cô, nhưng không thể là tất cả, nếu không đến một ngày nào đó hai người chia tay, cô sẽ chìm sâu trong vũng bùn, không thoát ra được...
Sơ yếu lí lịch của cô không †ồi, muốn tìm được một công việc mới cũng khá đơn giản.
Nhưng Ôn Noãn còn muốn xem xét lại.
Đến trưa, dì Nguyễn gọi điện bảo cô về nhà ăn cơm.
Về đến nhà, Ôn Noãn mới biết hôm nay là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của mình, dì Nguyễn chuẩn bị cho cô một chiếc bánh ngọt ba tầng nhỏ, còn thêm một bàn đồ ăn và mì trường thọ.
Ôn Bá Ngôn tự mình đội mũ sinh nhật cho cô, vừa cười ha ha vừa nói: “May mà có thể ra ngoài đón sinh nhật cùng con! Từ nhỏ đến lớn, bố chưa bỏ lỡ bất cứ một sinh nhật
nào của cục cưng cả.”
Dì Nguyễn huých ông ấy, nhắc ông ấy chú ý khi nói chuyện một chút.
Mắt Ôn Noãn hơi ướt át.