Hoắc Minh đoán là cô đã thực sự tức giận. Anh kề sát bên tai cô, thầm thì: “Một người không mấy quan trọng mà thôi, đáng để em cãi nhau với tôi như vậy sao?”
Đã muộn thế này rồi, Ôn Noãn cũng không muốn dăn vặt nữa.
Thái độ của cô mềm mỏng xuống một chút, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh: “Tôi tin anh.” Sau đó cô liền nhắm mắt nghỉ ngơi, chỉ trong chốc lát, hơi thở cũng trở nên đều đặn...
Hoắc Minh không ngủ được.
Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dưới ánh trăng, khẽ nghiến răng.
Ôn Noãn thực sự đang ngủ!
Sau một trận cãi nhau không lớn không nhỏ của hai người họ, hình như cô không muốn tiếp tục nói chuyện với anh nữa, cũng không nghĩ tới việc giải quyết vấn đề...
Tính tình của Hoắc Minh cũng không tốt tới vậy.
Cô lạnh nhạt với anh, vậy thì anh cũng sẽ không dỗ dành cô nữa.
Sáng sớm.
Khi tỉnh lại, vị trí bên cạnh anh trống không, Ôn Noãn không nằm trên giường.
Tiếng động rất nhỏ phát ra khi làm việc nhà truyền vào từ bên ngoài.