Hoắc Minh nhìn Khương Duệ, nghĩ tới người trong nhà hàng, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Khương Duệ còn thích Ôn Noãn!
Anh cúi đầu châm một điếu thuốc: “Đến đón Khương Sinh?”
Giang Duệ cười lạnh.
Cậu ta đã nhìn thấy tất cải
Khương Duệ đi tới trước mặt Hoắc Minh mượn lửa, hít vào một hơi, cười nói: "Em vốn định về, nhưng nếu anh Hoắc Minh đã ở đây thì chắc không cần em nữa! Nhưng... Chắc không phải anh Minh đang hẹn hò với góa phụ nổi tiếng Hồng Kông kia lại bị Ôn Noãn bắt gặp ấy chứ?”
Hoắc Minh cau mày: "Em đang nói nhảm nhí gì thế?"
Anh chỉ lớn hơn cậu ta vài tuổi, nhưng địa vị bày ra đó, Khương Duệ chỉ dám trêu chọc một câu.
Khương Duệ nhìn vào nhà hàng.
Cậu ta không nói gì nữa, chỉ im lặng hút thuốc...
Hút xong điếu thuốc, cậu ta nhẹ nhàng nói: "Anh Minh, em nói thật đấy! Nếu anh không thật tâm muốn Ôn Noãn thì hãy giao cô ấy cho em."