Ôn Noãn đỏ mặt.
"Tôi không thích anh đâu!" Cô gượng gạo nhỏ giọng phản bác, sau đó chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn.
Tuy nhiên, Hoắc Minh lại tháo cà vạt, xắn tay áo.
"Đừng dọn đẹp, tôi sẽ ăn cái này."
Đêm nay anh đặc biệt dễ chịu nên Ôn Mạn chủ động chiên cho anh một ít cánh gà và đồ ăn nhẹ, đồng thời khui
một chai rượu vang đỏ.
Hoắc Minh hiếm khi ăn những món này, nhưng lại cảm thấy hương vị không tồi.
Anh uống một ngụm rượu vang đỏ, đầu lưỡi được kích thích vị giác, cảm nhận hương thơm nhẹ dịu của rượu vang đỏ.
Trong vấn đề tình cảm nam nữ, Ôn Noãn khá chủ động.
Cô ôm anh từ phía sau, đặt môi lên môi anh, hôn triền miên một hồi lâu. Hoắc Minh không nhịn được nữa, anh kéo cô lên đùi, nửa ly rượu đỏ đổ trên sàn nhà...
Nhưng không ai quan tâm!
Ôn Noãn không hề biết mình có một mặt như vậy, dám cả gan thân thiết với một người đàn ông trong phòng ăn, khi Hoắc Minh dùng đôi mắt đỏ rực xác nhận với cô, cô có chút do dự.
Hoắc Minh nhẹ nhàng an ủi cô: "Trong nhà không có người khác, thỉnh Tàm' trong phòng khách một lần cũng là bình thường."