Trường hợp như vậy, lần đầu Cố Trường Khanh gặp phải.
Máu trong cơ thể hắn như đông cứng lại!
Hắn nhìn người phụ nữ vốn thuộc về hắn đang nóng lòng hôn môi cùng người đàn ông khác trong phòng bếp, nếu trong nhà không có khách, có lế bọn họ sẽ hứng lên làm ngay tại chỗ!
Lòng Cố Trường Khanh như trời đông giá rét nhưng vẻ mặt hắn lại ấm áp như gió xuân: “Anh chị dâu thật mặn nồng! Em đến lấy bình nước đá."
Hắn lấy hai bình nước đá từ trong tủ lạnh, lắc nhẹ.
Bầu không khí rất kỳ lạ...
Da mặt Hoắc Minh đủ dày, vấn đề mới nãy còn lo lắng, bây giờ đã không còn.
Anh ôm Ôn Noãn, sửa sang lại quần áo trước mặt Cố Trường Khanh, đặc biệt là chỗ dây thắt lưng và quần, sau đó cười xin lỗi một cái: "Trường Khanh, tôi đi tắm trước đã, cậu cứ tự nhiên."
Nói xong, anh hào phóng để hai người bọn họ ở cùng một chỗ.
Ôn Noãn biết anh cố ý.