Đến căn hộ, Hoắc Minh cởi áo khoác, tiện tay ném lên ghế sô pha.
Ôn Noãn nói nhỏ: "Tôi đi thay đồ."
Hoắc Minh nhìn cô chằm chằm, không nói gì, anh bảo Hoắc Minh Châu và Cố Trường Khanh: "Ngồi đi!"
Hoắc Minh Châu dẫn Cố Trường Khanh đi nhìn xung quanh.
Tay cô ấy chỉ vào "Vua Louis II" đầy ngạc nhiên thích thú: "Anh, anh giàu quá đi, cây dương cầm này là vận chuyển bằng máy bay đến ạ? Còn nữa... Căn hộ nhìn cũng không giống lúc trước."
Hoắc Minh lấy từ trong tủ rượu một chai rượu đỏ và bốn cái ly ra.
Anh rót từ từ, sau đó cười như không cười nhìn Cố Trường Khanh nói: "Là Ôn Noãn trang trí, phụ nữ ở nhà không có gì làm, cứ thích tự làm khổ mình thôi."
Hoắc Minh Châu vô cùng hâm mộ.
Anh trai đối xử với Ôn Noãn thật tốt!
Cố Trường Khanh hơi mất tự nhiên.
Bởi xúc động nhất thời nên hắn mới đến, nhưng khi bước vào căn hộ này lại thấy không được thoải mái, nơi đây đâu đâu cũng tràn ngập hơi thở của Ôn Noãn, mỗi giây mỗi phút không ngừng nhắc nhở hắn, người phụ nữ hắn yêu bốn năm giờ đây đang sống cùng một người đàn ông khác.