Đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ xinh đẹp kia, Ôn Noãn thực sự không thể ghét nổi.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, điều này quá nửa là bởi vì cô thích Hoắc Minh nên cũng đặc biệt khoan dung Hoắc Minh Châu.
Suy nghĩ này khiến Ôn Noãn vô cùng ngại ngùng.
Gô không nhịn được nhìn về phía Hoắc Minh...
Hoắc Minh đón lấy ánh mắt của cô, hơi tức giận!
'Thế nào, em vẫn muốn sống chung với Cố Trường Khanh tới mức đó sao? Còn muốn đưa người về nhà?
Hoắc Minh nhìn Cố Trường Khanh.
Cùng là đàn ông, rất nhanh Cố Trường Khanh đã hiểu được sự khó chịu của anh, hắn hơi nhếch môi, giả vờ khách sáo hỏi: “Có làm phiền hai người không?”
Hoắc Minh cười lạnh một tiếng.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy eo Ôn Noãn: “Đương nhiên là không!”
Ôn Noãn không ngờ anh lại đồng ý, đợi đến khi chỉ còn có hai người, cô không nhịn được khế hỏi anh: “Anh chắc chắn à?”
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi nói: “Tôi nghĩ em rất chào đón, không phải vừa rồi còn nói chuyện rất vui vẻ sao?”