Ôn Noãn mềm lòng, không biết nên an ủi ông như thế nào.
Kiều Cảnh Niên ngắm nghía khuôn mặt cô, không hiểu sao lại trùng hợp với người xưa trong trí nhớ, ông lắc đầu, nghĩ thầm chắc chắn do mình mong nhớ Lục Tiểu Noãn quá rồi, thành ra mới nảy sinh ảo giác.
Dù sao ông cũng là nhân vật công chúng, nhanh chóng điều chỉnh lại.
Kiều Cảnh Niên xuýt xoa, cuối cùng Hoäc Minh cũng có bạn gái rồi, cô bé này trông cũng xinh xắn.
“Chú Kiều, chú cứ nhìn Ôn Noấn mãi thế, còn chẳng buồn nhìn cháu cái nào.”
Hoắc Minh Châu đi đâu cũng làm nũng được. Kiều Cảnh Niên bật cười.
Ông nhẹ nhàng ôm đứa cháu gái, yêu thương mà trêu ghẹo cô ấy: “Có bạn trai cả rồi, sao lại cứ bám chân chú Kiều y như hồi nhỏ thế chứ?”
Hoắc Minh Châu lớn lên ở nước ngoài.
Cô ấy còn từng được ngồi lên vai chú Kiều, thế nên ở trước mặt Kiều Cảnh Niên cô ấy luôn rất thoải mái tự do, không khác gì con gái rượu, nghe Kiều Cảnh Niên nói như vậy thì hơi chu môi: “Có kết hôn thì cũng không thể quên chú Kiều được ạ”
Kiều Cảnh Niên nhìn cô ấy, ánh mắt đong đầy tình yêu thương.
Nếu trời cao ban phước cho ông tìm về được cốt nhục của mình, nếu ông cũng có đứa con gái đáng yêu như vậy thì tốt biết bao! Ông sẽ cho con hết thảy, cho con những điều tốt nhất...