Thư ký Trương mỉm cười: “Mắt thẩm mỹ của cô Ôn rất tốt! Tôi thấy nơi đây thay đổi rất nhiều, khó trách sáng sớm luật sư Hoắc đã nói cô Ôn khéo tay và rất có gu thẩm mỹ”
Cô ấy thật sự rất giỏi ăn nói, cuộc trò chuyện này đã khiến thái độ hờn dỗi trước đó của Ôn Noãn đối với Hoắc Minh biến mất hoàn toàn, cô cũng thản nhiên nhận những bộ váy dự tiệc này.
Tâm trạng cô thả lỏng, để thợ trang điểm cho mình.
Bữa tiệc này có phần riêng tư cho nên không cần quá long trọng. Thợ trang điểm chọn cho cô một chiếc váy đen nhỏ, thiết kế hai dây, phần thân trên ôm sát cơ thể, gấu váy xòe ra một cách tự nhiên để lộ đôi bắp chân thon dài trắng nõn.
Thợ trang điểm khen ngợi: “Dáng người cô Ôn rất đẹp, làn da cũng không chê vào đâu được.”
Cô nhìn kỹ lại...
Khuôn mặt Ôn Noãn nhỏ nhắn, các đường nét trên khuôn mặt rất xinh đẹp, màu tóc nâu nhạt.
Thợ trang điểm bàn bạc với cô: “Bộ trang phục này hợp với tóc màu đen hơn, tôi tạo kiểu cho cô Ôn, nếu cô Ôn thích thì có thể đến cửa tiệm của tôi để nhuộm vĩnh viễn.”