Ôn Noãn bị lời tán tỉnh của anh làm cho đỏ mặt.
Cô lấy ngón tay vuốt ve những đường nét anh tuấn trên gương mặt anh, thì thầm: “Anh còn không đi thì muộn mất.”
Hoắc Minh nhìn cô.
Thật ra anh cũng không biết mình sao nữa, anh rõ ràng không còn là cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, nhưng khi làm chuyện đó với cô, anh đều nhịn không được mà nói những lời khiến cô lúng túng, xấu hổ.
Về chuyện nam nữ, Ôn Noãn là trang giấy trắng tinh. Hoắc Minh thích dạy bảo cô trở thành dáng vẻ mà anh muốn, đó là cảm giác đạt được thành tựu to lớn của một người đàn ông.
Hoắc Minh ra ngoài, rốt cuộc anh vẫn là người biết quan tâm, ăn sáng xong thì để thím trở về.
Thím không chịu.
“Luật sư Hoắc, cậu mời tôi đến đây làm việc, việc hôm nay vẫn chưa làm xong thì sao tôi có thể nhận tiền lương của cậu chứ?”
Hoắc Minh chậm rãi uống hết cà phê đen.
Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cứ vậy đi, tôi sẽ nhờ thư ký Trương chuyển cho thím ba tháng lương, thím có thể ở nhà nghỉ ngơi trong ba tháng này... Ba tháng sau tính tiếp.”