Ánh mắt của Hoắc Minh sâu thẳm.
Anh áp vào tai cô, khàn giọng nói: “Vậy tôi cho thím ấy nghỉ phép nửa năm nhé? Khi đó, cả căn hộ chỉ còn lại hai
chúng ta, bất cứ lúc nào làm cũng được! Ôn Noãn... Em nói xem được không?"
“Đừng gây chuyện, buổi tối chúng ta làm tiếp!” Ôn Noãn dỗ dành anh.
Hoắc Minh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Ôn Noãn khẽ kêu một tiếng, tựa vào vai anh rồi im lặng.
Hoắc Minh trấn an cô, nhanh chóng để bản thân sảng khoái...
Ở bên ngoài, thím đang lặng lẽ làm việc nhà thì đột nhiên nghe thấy có tiếng động trong phòng ngủ chính. Bà ấy là người từng trải nên rất nhanh đoán được chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt già nua không khỏi đỏ bừng.
Lặng lẽ nghe được một lúc, thím thầm nghĩ, trong cuộc đời luật sư Hoắc chưa từng có phụ nữ, tiếng động lại lớn như vậy, một người dịu dàng như cô Ôn không nên bị khi dễ như thế chứ?!
Trong phòng ngủ.
Hoắc Minh kiêng dè về giờ làm việc, dù sao anh vẫn chưa thỏa mãn.