Hoắc Minh nghiêng người hôn cô, Ôn Noãn tức khắc bị kỹ năng thành thạo của anh chinh phục, cô ôm lấy cổ anh rồi ngoan ngoãn để anh hôn...
Hôn được một lúc lâu, Hoắc Minh trêu chọc: "Cô giáo Ôn không cho phép thì sao tôi vào được?"
Đây rõ ràng là một câu nói bình thường nhưng anh lại nói cực kỳ mập mờ.
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng nhưng cô không muốn lộ ra.
Cô ôm anh, nhẹ giọng hỏi: "Anh cảm thấy thế nào?”
Hoắc Minh cởi áo khoác ra bước vào nhìn, anh khá ngạc nhiên với thẩm mỹ của Ôn Noấn, đây đúng thật là một thiết kế thuộc trình độ chuyên nghiệp.
"Tự em chọn à?"
"Ừm... Anh thích không?"
Hoắc Minh bế cô lên rồi đi thẳng về phía Morning Dew.
Ôn Noãn được anh đặt xuống.
Phía dưới người cô là nắp đàn dương cầm lạnh lẽo còn phía trên là cơ thể nam tính nóng bỏng. Cô hơi lo lắng vì cô nghe nói vài người rất thích 'chơi' trên đàn dương cầm...
Hoắc Minh nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
"Thích... Sao lại không thích chứ? Morning Dew bé nhỏ của tôi đàn một bản nhạc cho tôi nghe đi."