Khi Hoắc Minh trở về nhà đã là ba giờ sáng.
Mở cửa ra, trong phòng ngủ tỏa ra ánh sáng vàng nhạt khiến không gian lạnh lẽo và xa hoa trở nên ấm áp hơn.
Hoắc Minh bước vào phòng ngủ.
Ôn Noãn ngủ chưa sâu, anh vừa đi vào thì cô liền tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, tựa vào đầu giường, giọng nói mang một chút khàn khàn khi mới tỉnh "Anh có muốn ăn khuya không?"
"Muộn rồi, đừng làm nữa! Tôi đi tắm đây."
Ôn Noãn cảm thấy lạ, khi anh đi ra ngoài không phải đã tắm rồi sao?
Chẳng lẽ...
Nhìn ánh mắt cực kỳ trong trẻo của cô, Hoắc Minh cúi xuống, hôn cô một cái: "Em đang nghĩ gì vậy? Em nghĩ tôi còn đủ sức để tìm người khác à? Trái tim của tôi đã bị em cuốn đi mất rồi."
Ôn Noãn đỏ mặt, không muốn hỏi thêm.
Hoắc Minh cởi áo rồi bước vào phòng tắm, lơ đãng ném chiếc áo sơ mi trắng xuống sàn, Ôn Noãn nhặt lên, cho vào giỏ quần áo để hôm sau giặt...
Bỗng nhiên, ánh mắt của cô đông cứng.