Hoắc Minh cười lạnh: "Để tôi nói cho cậu biết tại sao." Anh đứng trong đêm gió rít.
Áo trắng tóc đen, ngũ quan anh tuấn hoàn mỹ như chạm khắc, hệt như một vị thần.
Hoắc Minh nhìn Cố Trường Khanh từ trên cao xuống, cười nhạo: "Bây giờ hối hận rồi? Ôn Noãn theo tôi thì cậu mới phát hiện mình yêu cô ấy, không thể rời bỏ cô ấy? Cố Trường Khanh... mọi chuyện đều do chính cậu lựa chọn, như việc cậu đã sớm giăng bãy Ôn Bá Ngôn, như việc cố ý dụ dỗ Ôn Noãn... Cậu không phải không có cơ hội để đổi ý, mà vì cậu hết lần này đến lần khác đã lựa chọn quyền lực."
Cố Trường Khanh lảo đảo đứng lên, mặt biến sắc.
Hoắc Minh cười lạnh: "Là chính cậu từ bỏ cô ấy! Là chính cậu tự tay đưa cô ấy đến bên tôi!"
Môi Cố Trường Khanh bắt đầu run rẩy, thậm chí cả người đều run rẩy, hắn muốn kiềm chế nhưng không làm được.
Hoắc Minh liếc nhìn hắn, lại cười lạnh: "Cố Trường Khanh, hãy thu hồi bộ dáng như bị phụ tình của cậu đi! Làm thế chỉ đâu?"