Hoắc Minh dè dặt cười: "Tổng Giám đốc Cố đâu?"
Đội trưởng Triệu nâng cằm: "Yên tâm, chúng tôi đã tiếp đãi cậu ấy chu đáo."
Hoắc Minh bước nhanh vào trong.
Bên trong Cục cảnh sát rất náo nhiệt, có vài người đang ngồi bên trong.
Cậu ấm đang cầm hộp mì gói, ăn một cách ngon lành.
Quản lý và Mạn Mạn im lặng ngồi đó, người con gái đeo thắt lưng màu đen, bên ngoài choàng áo vest, toàn thân run rẩy. Cô ta nghe thấy tiếng bước chân thì ngước mắt nhìn lên, sau đó ngẩn ra.
Cô ta chưa từng nhìn thấy người đàn nào điển trai và cao quý như vậy!
Khí chất hào hoa phong nhã làm bật lên vẻ lúng túng của cô ta, như thể một người phụ nữ như cô ta không xứng đáng xuất hiện trước mặt anh...
Ánh mắt Hoắc Minh rơi xuống khuôn mặt cô ta.
Khuôn mặt đó có vài phần giống với Ôn Noãn, Hoắc Minh lập tức đoán ra ngọn nguồn sự việc.
Anh nhìn Cố Trường Khanh rồi cười lạnh.
Cố Trường Khanh và Hoắc Minh đối mặt, trong đôi mắt đen nhánh của hắn có chút khiêu khích khó nhận thấy, có lẽ người khác không nhìn ra nhưng Hoắc Minh thấy rất rõ.