Lúc Hoắc Minh và Ôn Noãn làm xong thì nhận được điện thoại.
Ôn Noãn rất mệt nhưng Hoäc Minh vẫn chưa thấy đủ, anh ôm eo cô nhẹ nhàng trêu chọc.
Ôn Noãn không chịu được, cô cắn môi: “Anh... Đừng làm nữa, tôi muốn đi tắm!”
Hoắc Minh cũng ân cần.
Anh dịu dàng ghé vào tai cô nói: “Tôi pha nước tắm cho em.”
Tai Ôn Noãn có màu hồng nhạt, lại có mấy sợi lông tơ, nhìn rất đáng yêu, Hoắc Minh không nhịn được mà đưa tay ra khẽ vuốt.
Ôn Noãn kéo chăn lên, chăn che kín mặt, không cho anh chạm vào.
“Xấu hổ? Vừa rồi là ai ôm tôi không chịu buông, hửm?” Hoắc Minh lập tức ôm cô rồi bế cô ra khỏi chăn.
Anh lại muốn bắt nạt cô...
Ôn Noãn nhẹ nhàng cầu xin: “Tôi cảm thấy không thoải mái, anh để tôi tắm một chút.”
Hoắc Minh khẽ cười: “Sao lại sợ như vậy?” Anh vén mái tóc dài đẫm mồ hôi của cô lên, hôn lên cái trán trơn bóng của
cô, cuối cùng cũng buông tha để cô vén chăn, đứng dậy.