Cố Trường Khanh uống rượu say mèm, loạng choạng bước ra ngoài.
Đúng lúc hắn đi ngang qua phòng riêng Mạn Mạn đang ngồi, cửa hé có thể thấy được bên trong.
Mạn Mạn ngồi trong lòng ngực của một cậu ấm, mềm mại mặc người đàn ông kia hôn, người nọ rất biết chơi, chỉ hôn thôi mà đã khiến cơ thể cô gái run rẩy.
Mặt bên của Mạn Mạn cực kỳ giống Ôn Noãn.
Cố tình Cố Trường Khanh lại uống say, đầu óc hắn không tỉnh táo lắm, nhìn nhầm Mạn Mạn thành Ôn Noãn.
Con ngươi hắn trở nên đỏ bừng...
Ôn Noãn đang hôn người đàn ông khác, có lẽ một lát nữa sẽ làm chuyện đó với người đàn ông kia. Cố Trường Khanh máu nóng đồn lên, trong lúc say rượu, dùng một chân đá văng
cửa phòng riêng, bên trong có tiếng thét chói tai truyền ra...
Cố Trường Khanh xách cổ áo con gà yếu ớt kia, đánh hết quyền này sang quyền khác.
“Ai cho mày ôm Ôn Noãn!” “Ôn Noãn là của tao”
“Cô ấy là vợ của tao!”
Cậu ấm kia không hiểu sao lại bị đánh, ngây ra một hồi rồi nổi giận ầm ầm, cậu ta đá một cái về phía Cố Trường Khanh: “Mày bị điên hả! Ở chỗ này kiếm đâu ra vợ của mày? Mày có tiền đồ vậy thì sao lại để vợ mình đi kiếm loại tiền thế này để nuôi sống một kẻ ăn bám như mày?”