Cô gái nhìn Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh dùng khuỷu tay che mắt lại, giọng nói khàn đặc: “Ra ngoài!”
Quá chật vật! Thật sự quá chật vật! Sao Cố Trường Khanh hắn lại rơi vào hoàn cảnh thế này?
Trên khuôn mặt nhỏ của Mạn Mạn còn vương nước mắt, cô ta chậm rãi kéo quần áo lại.
Lúc đứng dậy từ trên sô pha, chân cô ta còn đang run rẩy, không thể đứng nổi, nhưng cho dù vậy cô ta cũng không dám ở lại khiến hắn không vui, mạnh mẽ chống đỡ ra khỏi phòng riêng.
Vừa đóng cửa lại, bên trong đã vang lên tiếng thủy tinh bị ném vỡ vụn.
Còn có tiếng than khóc như một con thú bị thương!
Cô ta nghĩ, hóa ra một người đàn ông thô bạo như thế kia mà cũng thâm tình, cô gái tên Ôn Noãn kia nhất định rất hạnh phúc, được một người đàn ông như Tổng Giám đốc Cố yêu sâu đậm...
Giám đốc nghe thấy âm thanh nên chạy tới đây, vừa thấy cô ta như vậy thì mắng: “Chăm sóc Tổng Giám đốc Cố kiểu gì thế?”
Mạn Mạn cắn chặt môi sắp bật máu.
Cô ta đưa tay ôm lấy thân mình, tựa như làm vậy thì có thể bảo vệ được bản thân, giọng nói cô ta run rẩy: “Ngài Cố xem tôi thành người khác, tôi nói tôi không phải thì bỗng dưng anh ấy nổi giận”