Hoäc Minh thật sự động tình, anh dựa vào trán của Ôn Noãn, giọng nói khàn đặc: “Để anh nói Tổng Giám đốc Lâm điều người lái xe chở chúng ta về.”
Ôn Noãn nhẹ nhàng cắn môi.
Hoắc Minh uống rượu vô thì đúng là cầm thú...
Tổng Giám đốc Lâm rất đáng tin cậy, nhanh chóng phái tài xế thân tín tới đưa bọn họ về tới chung cư an toàn.
Hoắc Minh nhẫn nại hồi lâu, vừa mới vào thang máy đã bắt đầu hôn Ôn Noấn. Tới trong nhà, lúc Ôn Noãn đổi dép lê, anh ôm lấy eo cô từ phía sau, căn nhẹ vành tai của cô: “Mặc bộ đồ này cũng được.”
Ôn Noãn kinh ngạc.
Cô còn cho rằng ít nhiều gì cũng phải tắm rửa thoải mái đã chứ.
Hoắc Minh đã chặn ngang bế cô lên, vừa cúi đầu hôn cô vừa mạnh mẽ cởi giày cao gót của cô ra, anh động tình vừa thô bạo lại vừa quyến rũ, Ôn Noãn chẳng thể từ chối...
Cô ôm lấy cổ anh, ánh mắt dịu dàng.
“Hoắc Minh, anh nhẹ chút”
Đối với chuyện giường chiếu, anh nhiệt tình như lửa, Ôn Noãn cũng rất phối hợp, vì thế anh chẳng thèm kiêng dè, buông thả hưởng thụ.