Đinh Tranh không muốn từ bỏ một cơ hội như vậy, rất muốn thể hiện chút gì đó, cô ta nói chuyện với mấy vị hiệu trưởng bằng giọng điệu vô cùng thân quen: “Em có quen biết với Giám đốc của khách sạn này, bọn họ đồng ý chiết khấu cho chúng ta 5%.”
Mấy vị hiệu trưởng khen cô ta có năng lực.
Đinh Tranh lại nhìn Hoắc Minh, tiếp tục nói: “Đây là khách sạn sáu sao, trừ phi có mối quan hệ rất mạnh nếu không sẽ không cho giảm giá.”
Trong ánh mắt kinh ngạc, Đinh Tranh cảm thấy ít nhiều Hoắc Minh cũng phải nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Cô ta không khỏi đắc ý.
Hừ! Ngoại trừ gương mặt kia, Ôn Noãn có điểm nào sánh được với cô ta chứ?
Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bị đẩy ra, một giọng nói trung niên vang lên: “Hoắc Minh, hóa ra cậu ở đây!”
Người vừa bước vào chính là Tổng Giám đốc Lâm của khách sạn này.
Tổng Giám đốc Lâm nhiệt tình nắm lấy tay Hoắc Minh, trong giọng nói mang theo vẻ thân mật: “Vừa rồi nghe cấp dưới nói cậu tới đây ăn cơm, tôi còn không tin một Đại Phật Gia như cậu còn có thể tới cái miếu nhỏ này của tôi, tới đây xem thì đúng là cậu thật!”