Tất cả mọi người dập thuốc, hành động chỉnh tầ. Trường hợp này khiến Ôn Noãn vừa thẹn lại vừa bực.
Cô có bao giờ cấm Hoắc Minh hút thuốc đâu, bình thường ở nhà anh chẳng có chút kiêng dè nào, thậm chí có khi còn dựa vào đầu giường hút, hứng lên lại còn muốn đè cô hôn môi.
Anh chẳng biết xấu hổ tí nào!
Thế nhưng được chứng kiến nhiều người có thân phận khi đứng trước mặt Hoắc Minh lại cư xử như con cháu thế này... Ít nhiều trong lòng Ôn Noấn cũng dâng lên chút hư vinh.
Hoắc Minh cong khóe miệng, nở nụ cười mê người: “Cô giáo Ôn đã có đủ thể diện hay chưa?”
Ôn Noãn biết, tất cả mọi lời đồn đãi không tốt đều đã bị đạp đổ, có rất nhiều người đã chủ động làm sáng tỏ thay cô chỉ vì để lấy lòng Hoắc Minh.
Thế nhưng những điều đó không quan trọng, hiện tại trong mắt cô chỉ có mỗi Hoắc Minh.
Hoắc Minh ôm Ôn Noãn đi vào trong.
Những người đó tinh ý nhường vị trí chủ trì trong phòng tiệc để Hoắc Minh và Ôn Noãn ngồi xuống, mấy vị lãnh đạo trong trường nhìn về phía Ôn Noãn với vẻ mặt từ ái: “Ôn Noãn, em phải chăm sóc luật sư Hoắc cho tốt.”