Hoắc Minh dựa vào xe, lười biết khế cười: “Nhìn ngốc rồi?”
Ôn Noãn vẫn không dời mắt.
Anh chói mắt thu hút như vậy, tùy ý đứng đây cũng có thể tạo thành ảnh chụp tạp chí.
Hoắc Minh đứng thẳng người, đi về phía cô, lúc cách cô chừng hai bước, anh từ trên cao nhìn cô chăm chú.
“Tối qua có thất vọng không?”
Giọng điệu anh nghiêm túc đến kỳ lạ, Ôn Noãn hiểu được ý anh mặt cũng đỏ ửng, cô cố gắng che giấu...
Hoắc Minh ôm lấy eo cô, kéo cô đến bên cạnh mình.
Thân thể va chạm, cả hai dễ dàng cảm nhận được lẫn nhau.
Hoặc Minh nghiêng người thì thầm vào tai cô: “Eo em nhỏ quát! Bộ đồ cũng rất đẹp.” Nói rồi, ánh mắt anh khẽ lướt qua đôi chân thon dài trắng nõn của cô.
Lúc ngồi vào xe, Ôn Noãn nhìn Hoắc Minh.
Bình thường anh đã đủ đẹp rồi, nhưng hôm nay trông lại càng xuất chúng.
Hoắc Minh nhận ra ánh mắt cô, nghiêng người nhìn cô, khóe miệng anh ngậm ý cười nhưng lại đứng đắn nói: “Cô giáo Ôn, kiềm chế chút đi!”
Ôn Noãn bị anh nói đến đỏ mặt.