Hoäc Minh đang chuẩn bị lái xe về nhà thì điện thoại vang. lên.
Nhìn qua thì là đương sự của vụ án.
Đương sự của anh run rẩy nói ật sư Hoäc, đối phương đột nhiên có chứng cứ mới, rất bất lợi cho tôi!”
Hoäc Minh siết nhẹ vô lăng. Anh nhíu mày: “Gửi tài liệu cho tôi!”
Cúp điện thoại, anh lập tức nhận được tin nhän, quả nhiên rất khó giải quyết.
Hoặc Minh là kiểu đàn ông rất coi trọng sự nghiệp, anh không cần nghĩ ngợi đã xuống xe, quay về công ty thông báo. tăng ca.
Hiện trường tràn ngập tiếng kêu rên.
Mãi đến ba giờ sáng, Hoäc Minh mới nhớ ra đã đồng ý với Ôn Noãn sẽ về nhà, có lẽ Ôn Noãn đã nấu cơm và chuẩn bị nước tắm cho anh rồi.
Hoäc Minh cầm điện thoại, muốn gọi điện cho cô nhưng nghĩ có lẽ cô đã ngủ nên anh chỉ gửi tin nhän qua Zalo.
“Có chuyện gấp phải giải quyết! Tối mai tôi sẽ đến thẳng khách sạn Vân Cẩm!”
Anh mới gửi tin nhän xong thì thư ký Trương ôm theo một xấp tài liệu đi vào.
“Luật sư Hoắc, cuộc họp đã chuẩn bị xong” Đêm khuya, tại căn hộ.