Ôn Noãn cụp mắt cười nhạt.
Cô biết quan hệ giữa mình và Hoắc Minh thế nào, nhưng Hoắc Minh không hề bạc đãi cô, ít nhất là luôn công khai ở bên cạnh cô.
Ôn Noãn im lặng.
Cố Trường Khanh khó khăn cười nhạt.
Lúc trước hắn cứ nghĩ tình cách cô nhu nhược, đến giờ mới biết Ôn Noãn tuyệt tình cỡ nào!
Phải! Sao hắn lại không nghĩ đến kia chứ!
Lúc ấy khi hắn theo đuổi Hoắc Minh Châu, chỉ gọi một cuộc nói chia tay với Ôn Noãn, hắn còn tưởng cô sẽ khóc lóc níu kéo hắn, nhưng cô lại chỉ im lặng một phút rồi nhẹ nhàng nói “Được”.
Kể từ hôm đó, Ôn Noãn chưa từng liên lạc lại với hắn.
Như thể quá khứ của họ không hề tồn tại, như thể cô chưa từng thích hắn bốn năm, cô không lấy đồ đạc trong căn hộ đi, chủ động chặn vòng bạn bè của nhau.
Gô cắt đứt rất sạch sẽ!
Có lúc Cố Trường Khanh còn phải thảng thốt: Ôn Noãn có thật từng yêu hắn hay chưa? Nếu có thì sao khi ấy cô lại đồng ý dễ dàng như vậy?