Đoạn đối thoại này khiến bầu không khí trở nên vi diệu.
Ôn Noãn định ngồi một lát rồi quay về.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên, dì Nguyễn đang chăm lo cho Ôn Bá Ngôn nên thuận miệng nói: “Ôn Noãn, con ra mở cửa đi.”
Ôn Noãn đi ra mở cửa.
Sau khi cửa mở, khuôn mặt cô dần trở nên tái nhợt.
Bên ngoài là Cố Trường Khanh đang đứng, cạnh chân hắn có bảy, tám mẩu thuốc lá, cũng không biết đã đứng bao lâu... Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hắn là sự u phiền mãi không thể tan biến.
Giọng nói của dì Nguyễn từ bên trong truyền ra: “Ai vậy?”
Ôn Noãn vội nói: “Là bán bảo hiểm thôi ạ!” Nói rồi cô liền ra ngoài, đóng cửa lại.
Gặp lại Cố Trường Khanh, Ôn Noãn đã không còn những cảm xúc khi trước.
Cô lạnh giọng hỏi: “Anh tới đây làm gì? Nếu như đến thăm bố tôi thì không cần, anh cảm thấy bố tôi chịu đả kích chưa đủ hay sao?”