Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, đáng tiếc nói: "Vì ngủ nên có hơi rối." Hoắc Minh cười nhẹ.
Anh lại nói: "Gửi thời gian và địa điểm cho tôi, tôi còn phải bận mấy ngày nữa."
Ôn Noãn vội vã quay về phòng ngủ lấy điện thoại, gửi tin nhắn đến cho anh.
Hoắc Minh lưu lại trong bản ghi nhớ. Vừa nhấc mắt đã thấy Ôn Noãn chăm chú nhìn mình.
Anh biết cô khá thích ngoại hình của anh, lúc này không tránh khỏi dâng lên chút hư vinh của đàn ông, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô: "Nhìn đến ngây người rồi à? Vừa rồi tôi tắm sao em không dám nhìn?"
Khi anh nói lời này, khóe mắt đuôi mày của anh đều mang nét lịch lãm đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành.
Ôn Noãn đỏ mặt.
Cô giả vờ muốn thu dọn chén bát nhưng tay lại bị Hoắc Minh giữ lại, giọng điệu của anh trầm khàn lạ thường: "Để sáng mai thím tới thu dọn."
Ôn Noãn nghe được chút ý tứ từ giọng nói của anh, nhưng tính cách của cô không phải loại chủ động, hơn nữa anh chậm chạp không làm gì, cô cũng không đoán được ý của anh.