Kiều Cảnh Niên mỉm cười: 'Đã mấy năm rồi! Hoäc Minh, nghe nói sự nghiệp cháu khá tốt."
Hoắc Minh khiêm tốn.
Hai người lại trò chuyện thoải mái vài câu, Hoäc Minh Châu từ dưới lầu đi lên, cô ấy rất thích Kiều Cảnh Niên, vẫn giống như lúc nhỏ nằm cánh tay Kiều Cảnh Niên làm nũng: "Chú Kiều, bố cháu mời chú xuống ạ."
Kiều Cảnh Niên vỗ vỗ mu bàn tay Hoäc Minh Châu.
Cực kỳ từ ái.
Hoắc Minh Châu tươi cười rạng rỡ, đi cùng ông xuống lầu: "Lần này chị Kiều An không về ạ?"
Kiều Cảnh Niên sửng sốt.
Ông theo bản năng quay đầu nhìn Hoắc Minh.
Người đó tựa vào bên cửa sổ sát đất, quần áo đậm màu hòa thành một thể với đêm tối bên ngoài, lúc này anh nhíu mày, khẽ nhếch căm, ngón tay thon dài kẹp lấy điếu thuốc lá,
chậm rãi hút lấy...
Kiều Cảnh Niên cảm khái, Hoäc Minh quả nhiên vượt trội hơn người.
Vẻ mặt ông buồn bã nói nhỏ với Hoắc Minh Châu: "Ừ, tạm thời không trở về."
Hoäc Minh Châu nói gì nữa nhưng anh nghe không rõ...
Trên sân thượng, Hoäc Minh chậm rãi hút xong điếu thuốc. Dưới tầng dưới truyền đến tiếng thúc giục của người nhà, anh mới chậm rãi đi xuống.