Bạch Vĩ hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Luật sư Hoäc thật là biết cách chơi."
Ôn Noãn khá bảo thủ, cô đỏ mặt lấy lại điện thoại Bạch Vĩ có hỏi thế nào cũng không hỏi được gì.
Ôn Noãn xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nói, đêm qua đúng là bọn họ đã làm chuyện ấy, nhưng không có làm tới bến, dù vậy Hoäc Minh vẫn giày vò cô rất lâu...
Bạch Vĩ còn muốn trêu chọc cô vài câu.
Lúc này, một bản tin được phát trên màn hình LCD. treo trong quán cà phê.
Kiều Cảnh Niên, một nghệ sĩ dương cầm sống ở. nước Anh, đã trở về nước và đang chuẩn bị cho chuyến lưu diễn ở một số thành phố lớn
Hiện trường có rất đông phóng viên, vô cùng sôi nổi náo nhiệt,
Bạch Vĩ hừ nhẹ nói: "Kiều Cảnh Niên, không hổ là niềm tự hào của cả nước! Một buổi hòa nhạc ngàn vàng khó kiếm, vô số người tung hô khen ngợi! Ai có thể nghĩ ra 28 năm trước ông ta là một cậu bé nghèo còn không thể trả nổi tiền thuê nhà!”
Ôn Noãn học dương cầm nên đương nhiên biết Kiều Cảnh Niên,