Hoác Minh từ trên cao nhìn xuống.
Đôi mắt đen sâu thảm của anh nhìn cô một cách nóng bỏng tha thiết
Ôn Noãn bị nhìn đến đỏ mặt, nhưng cô vẫn cố chịu đựng. sự xấu hố, ngồi lên người anh, quàng tay ôm lấy cổ anh, dịu dàng nói: "Hoäc Minh, tôi đã tảm rửa sạch sẽ rồi”
Hoäc Minh không nói gì.
Anh ôm chặt cô vào lòng, hôn lên môi cô.
Nụ hôn của anh nồng nàn và mãnh liệt, như muốn làm tan chảy cơ thể cô, chân Ôn Noãn bủn rủn đến mức đứng không vững, nhưng cô vẫn lặng lẽ cố chịu.
Cô nghĩ tối nay họ sẽ phát sinh quan hệ
Nhưng Hoắc Minh hôn cô một lúc lâu, rồi cuối cùng anh tựa vào đầu vai cô, nhẹ nhàng thở dốc.
*Tôi quá mệt rồi! Qua vài ngày nữa rồi tiếp tục, được chứ?"
Cả người Ôn Noãn khế run lên.
Cô chưa bao giờ động tình như vậy, tất cả đều do Hoắc Minh, nhưng vào thời khäc mấu chốt, anh lại nói không tiếp tục nữa!
Vậy cô nên làm thế nào đây?
Dù gì Hoäc Minh cũng là một người đàn ông trưởng thành, anh cười nhẹ, bế cô lên rồi đi thẳng vào phòng ngủ.